Truyện cười Vova phần 5

Khi Vova học lớp 3 của một trường tiểu học, trong giờ Văn, Vova đưa cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ học, chúng ta sẽ ra công viên và ngồi trên ghế đá chơi”.

Cô bạn đọc lướt qua, hiểu ý, nhìn cậu bé bằng con mắt khinh mạn và bĩu môi. Một lát sau, cô đẩy sang cậu một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Nếu chỉ có vậy thì mày xuống lớp 1 mà học

———————————————————————–

Một hôm cả lớp đi cắm trại, đến tối, khi cả lớp đã ngủ, cô hướng dẫn thấy Vô va mãi cứ trằn trọc, bèn hỏi:
– Vô va, sao em không ngủ?
– Thưa cô, vì ở nhà em hay sờ rốn mẹ mới ngủ được ạ. Vô va trả lời.
Cô sau 1”” suy nghĩ thấy thương Vo va quá bèn bảo:
– Thôi được, cho phép em sờ rốn cô đấy.
Đang đêm, cô thấy nhột quá, bèn bảo:
– Vova, đấy không phải là rốn đâu.
– Dạ thưa cô, đấy cũng không phải là tay đâu ạ.

———————————————————————–

Cả lớp đang chăm chú nghe giảng, thầy giáo đang say sưa… bỗng một tràng “pháo” ròn tan vang lên.

– Thầy giáo quắc mắt: Ai?
– Lớp trưởng Vova nói ngay: Thưa thầy anh M….u đánh rắm đấy ạ.
– Thầy: Hỗn! Vova đâu, lấy sổ ra cho nó 2 điểm.
– Vova: Thưa thầy, cho vào môn nào ạ?
– Thầy giáo suy nghĩ hồi lâu rồi phán: Cho vào môn ngoại ngữ.
– Vova: Thưa thầy cho vào mục nào ạ?
Thầy giáo còn đang ngắc ngứ thì Vova nói ngay:

A, em nghĩ ra rồi. Mục kiểm tra miệng

—————————————————

Vova phải trông em cho bố mẹ đi xuống phố mua sắm, cậu đành phải cho em theo đi câu cá. Tối hôm đó, cậu dằn dỗi với mẹ:
– Từ nay con không cho em đi câu nữa đâu. Chỉ mất công, chả được con cá nào!
– Ồ! Nó quấy khóc làm cá sợ phải không? Lần sau em sẽ quen, thôi không khóc nữa.
– Không phải thế! Em đã ăn hết mồi câu của con

———————————————————————–

Trong giờ học, thầy giáo:
– Ai tự nhận thấy mình là kẻ ngu ngốc thì đứng lên!
Cả lớp ngồi im. Sau vài phút Vova đứng lên. Thầy giáo:
– Vova, em tự cho mình là kẻ ngu ngốc?
– Không ạ, nhưng để thầy đứng một mình như vậy thì …..

———————————————————————–

Lớp học đang yên tĩnh, đây đó vang lên tiếng nói chuyện của lớp bên cạnh . Bỗng có một luồng gió nhẹ hất tung váy cô giáo lên .
Cuộc khẩu cung bắt đầu:
– Misa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy bắp chân cô .
– Đuổi học 1 ngày .
– Maika! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy đầu gối cô
– Đuổi học 1 tuần .
– Sasa! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
– Thưa cô em nhìn thấy đùi cô .
– Đuổi học 1 tháng
– Vova! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?
Vova xách cặp lên:
– Chào tạm biệt các bạn, hichic, hẹn 1 năm nũa tớ quay lại

———————————————————————–

Chạy nước gì….?
Trong giờ sinh vật giảng về con ngựa.
Cô giáo: con ngựa chạy nhanh thì gọi là gì?
Vova: thưa cô nuớc đại ạ.
Cô giáo:thế con ngựa chạy chậm thì gọi là gì?
Vova: thưa cô nước….tiểu ạ

———————————————————————–

Bố đi làm về thấy Vova đang đóng đinh xuống đất. “Tại sao con lại đóng đinh xuống đất?” bố tò mò hỏi.
Vova chìa cho bố xem một chiếc lọ thí nghiệm, nói: “Đây không phải là đinh. Con thử điều chế một ít thuốc cải tử hoàn sinh theo cuốn sách cũ trong tủ. Đây là thí nghiệm trên một con giun đã chết. Con giun không sống lại đợc nhng không hiểu sao nó lại trở nên rất cứng.”

“Con cho bố lọ thuốc với công thức điều chế, bố sẽ mua cho con một Toyota.”
Hôm sau đi học về, Vova thấy một chiếc Mecedes mới cứng trớc cửa. Nó lạ quá hỏi bố. Bố trả lời: “Chiếc Toyota bố mua cho con để trong ga-ra. Còn chiếc Mecedes trớc cửa là mẹ tặng con đấy.”

———————————————————————–

Cô giáo hôm nay mặc áo mới, trên ngực thêu hoa hồng. Thấy các học sinh chăm chú nhìn, cô giáo rất vui, hỏi: “Thế các em có biết hoa hồng sống bằng gì ko?”
Vova trả lời: “Thưa cô bằng sữa ạ” Cô giáo đỏ mặt đuổi Vova ra đứng hành lang.
Thầy hiệu trưởng đi ngang thấy Vova vật vờ ở ấy, hỏi đầu đuôi sự tình rồi nói: “Vova em nhầm rồi, hoa hồng sống bằng phân và nước tiểu”
Vova lầm bầm:”Em đâu biết rễ nó dài đến thế”

———————————————————————–

Trong giờ sinh vật, cô giáo hỏi học sinh:
– Tại sao con cá thờn bơn lại mỏng dẹt vậy?
Vova giơ tay:
– Thưa cô vì nó bị con cá voi hi..ếp!
Cô giáo không kìm chế nổi:
– Biến khỏi lớp học, và nếu không có phụ huynh thì đừng có quay lại lớp. Chúng ta tiếp tục buổi học. Thế còn ai biết, tại sao mắt của con tôm lại to và lồi ra thế không?
Vova đã ra tới cửa:
– Đơn giản là con tôm cũng có mặt ở cạnh đó và trông thấy tất cả.

———————————————————————–

Lớn lên, Vova quyết định không chọn nghề bác sĩ trị rối loạn tình dục nữa mà đi theo nghề… giảng đạo. Buổi đầu tiên đi giảng, Vova hỏi:
– Hỡi các con, các con có biết hôm nay ta giảng gì không?
– Dạ không ạ! – toàn thể các con trả lời.
– Thế nếu các con chưa biết gì cả về cái ta sẽ giảng thì ta giảng cũng vô ích!
Nói đoạn quay ra đi về thẳng.

Ngày hôm sau, Vova lại hỏi tiếp như hôm trước. Toàn thể đồng thanh:
– Có!
– Nếu các con đã biết hết rồi thì ta giảng cũng bằng thừa!
Xong lại đi về tiếp.

Ngày thứ ba, Vova lại hỏi như hai ngày trước. Rút kinh nghiệm, lần này các con chia nhau một nửa trả lời không, một nửa trả lời có.
– Vậy thì những ai đã biết sẽ dạy cho ai chưa biết! – Vova trả lời, và lại cắp đít ra về.

———————————————————————–

Họp phụ huynh, cô giáo than phiền với bố Vova:
– Vova không những thường xuyên đi học muộn mà lại còn nói láo nữa. Khi tôi hỏi “Sao đi muộn?” thì cháu thản nhiên nói rằng vì bận cọ c..
– Cháu không nói láo đâu. Sáng nào tôi với nó cũng phải cọ c. mà.

Bố Vova trả lời thế làm cô giáo giận lắm, kể lại chuyện đó cho mẹ Vova nghe. Mẹ Vova nói:
– Hai bố con nó không nói láo đâu cô ạ. Thằng Vova cãi nhau với thằng hàng xóm Petka. Tối nào Petka cũng lấy sơn viết lên cửa nhà tôi chữ C. to tướng, sáng ra tôi bắt hai bố con nó phải cọ sạch cho nên cháu nó đi học muộn đấy ạ.

———————————————————————–

Vova chạy lai hỏi mẹ
Me ơi, trẻ con có sinh em bé được không?
– Không
Nó liền quay sang nói voi Natasa
– Đấy mà . . tớ đã nói mà cậu cứ lo, mình chơi tiếp trò đó đi

———————————————————————–

Trong lớp học, cô giáo đang giảng bài.

– Cô giáo : Người khôn ngoan luôn luôn biết nghi ngờ, còn kẻ ngu dốt thì lúc nào cũng tuyên bố chắc chắn.

– Vova : Thưa cô ! Cô tin chắc chứ ?

– Cô giáo : Chắc chắn

———————————————————————–

Vô va đi học về, mặt buồn thiu
Bố hỏi: Vô va, sao buồn thế?
Vô va: hôm nay con bị điểm 0 môn thể dục
– sao lại bị điểm0, con giỏi thể dục lắm cơ mà
– Hôm nay, lớp chúng con học động tác nhảy, cô giáo bảo: ” Cả lớp, giơ cả hai chân lên cùng một lúc”. Bố Vova: Thế thì đứng bằng chim à!!?
Thì con cũng nói với cô thế Vova trả lời

———————————————————————-

Hôm nay, Vô va đi học về, mặt buồn thiu.
Bố hỏi: vô va, sao buổn thế
Vova: con bi điểm 0 môn toán
– sao lại bị điểm 0
– cô giáo hỏi con, 2+2 bằng mấy, con trả lời là bằng 4
– thế thì đúng rồi còn gì nữa
-cô giáo lại hỏi con 2×2 bằng mấy
– thế thì khác không gì
– đấy, con cũng trả lời như thế